B̼í̼ ̼ẩ̼n̼ không lời giải về giếng không đáy, đổi màu theo mùa ở Hà Tĩnh

Chẳng ai biết giếng có từ bao giờ, nhưng những câu chuyện h̼u̼y̼ề̼n̼ ̼b̼í̼ về g̼i̼ế̼n̼g̼ ̼t̼h̼i̼ê̼n̼g̼ không đáy thì hầu như ai cũng biết. Gọi là giếng không đáy bởi h̼ạ̼n̼ ̼h̼á̼n̼ đến mấy cũng không vơi, l̼ũ̼ ̼l̼ụ̼t̼ to đến mấy cũng không ngập.

G̼i̼ế̼n̼g̼ ̼b̼í̼ ̼ẩ̼n̼

Cư dân làng cổ Ấu Sơn (nay thuộc xã Phú Gia, Hương Khê, Hà Tĩnh) từ bao đời nay vẫn t̼ô̼n̼ ̼t̼h̼ờ̼ một cái giếng tự nhiên (không phải do con người đào nên) nằm ngay trước ngôi m̼i̼ế̼u̼ ̼c̼ổ̼ ở đầu làng: “Giếng Không Đáy” đền Trầm Lâm. Nhấp ngụm nước chè xanh còn ấm nóng, ông cụ trông coi đền vừa gầy vừa nhỏ nhưng còn rất nhanh nhẹn hoạt bát bắt đầu kể cho chúng tôi nghe “bài tủ” của làng mình.

Chuyện kể rằng thuở xa xưa, vùng đất này là chốn r̼ừ̼n̼g̼ ̼s̼â̼u̼ ̼n̼ư̼ớ̼c̼ ̼đ̼ộ̼c̼, dân cư còn thưa thớt hơn cả muông thú. Một hôm có người đàn ông trong làng vào rừng săn bắn, do mải đuổi theo con thú bị thương mà lạc giữa rừng già. M̼ệ̼t̼ ̼m̼ỏ̼i̼,̼ ̼đ̼ó̼i̼ ̼k̼h̼á̼t̼, ông ta vừa mò mẫm giữa đại ngàn vừa cầu khẩn t̼h̼ầ̼n̼ ̼l̼i̼n̼h̼ phù hộ. Thế rồi đột nhiên có vùng đất sáng sủa quang đãng hiện ra trước mắt, cây cỏ xanh tươi. Giữa khung cảnh yên bình ấy là một cô gái xinh đẹp tuyệt trần đang cưỡi trên lưng con trâu trắng thong dong gặm cỏ.

Quang cảnh đền Trầm Lâm

Vừa mừng vừa sợ, ông ta vội vàng chạy đến định hỏi thăm đường. Thế nhưng vừa nghe tiếng động, cô gái thảng thốt kêu lên một tiếng thì cũng là lúc đất dưới chân con trâu sụp xuống, cả người lẫn vật biến mất. Đến gần mới hay chỗ đó đã trở thành một giếng nướcs̼â̼u̼ ̼t̼h̼ă̼m̼ ̼t̼h̼ẳ̼m̼, rộng chừng chục sải tay. Người t̼h̼ợ̼ ̼s̼ă̼n̼ tuy được một phen k̼i̼n̼h̼ ̼h̼ã̼i̼, nhưng cũng nhờ có nước giếng cầm hơi mà sáng hôm sau tìm được đường về. Ông đem câu chuyện k̼ỳ̼ ̼l̼ạ̼ kể với các bô lão trong làng, mọi người đều cho rằng đó là Tiên nữ giáng trần, bèn cùng nhau tìm vào chỗ cái giếng để dựng m̼i̼ế̼u̼ ̼p̼h̼ụ̼n̼g̼ ̼t̼h̼ờ̼, mong được t̼h̼ầ̼n̼ ̼t̼i̼ê̼n̼ phù hộ.

Nước trong “giếng không đáy” mùa này có màu ngọc lục bảo rất đẹp

Cái giếng dường như không có đáy, hay ít ra là chưa ai có thể đo được đ̼ộ̼ ̼s̼â̼u̼ của nó bao giờ. Nghe kể ngày còn bị Pháp chiếm (khoảng những năm đầu thế kỷ 20), một “ông Tây” từng cưỡi ngựa đến, mang theo cuộn dây hàng trăm mét buộc vào hòn đá để đo. Thế nhưng thả hết cả cuộn mà chưa thấy sợi dây chùng, ông ta cũng hoảng bèn kiếm cớ bỏ đi, còn hẹn lần sau mang thêm dây… đo tiếp.

Kể từ khi có miếu, nước giếng ngày càng trở nên tinh khiết, chim muông, rùa, cá tụ về rất nhiều. Cũng từ đó dân làng Ấu Sơn dường như được Trời phù hộ, cả người lẫn vật đều ít ố̼m̼ ̼đ̼a̼u̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼t̼ậ̼t̼, mùa màng cũng thường thuận lợi, tốt tươi. Cái giếng b̼í̼ ̼ẩ̼n̼ cũng chưa bao giờ cạn nước. Theo các cụ già trong làng thì vào năm 1953, ở vùng này h̼ạ̼n̼ ̼h̼á̼n̼ diễn ra rất k̼h̼ố̼c̼ ̼l̼i̼ệ̼t̼, ao hồ khe suối đều trơ cả đáy. Ấy vậy mà cái giếng này, mặc dù nằm trên đồi cao nhưng mực nước lại không hề suy giảm mảy may, trở thành cứu cánh cho cả làng.

>>> Xem thêm: B̼ệ̼n̼h̼ v̼i̼ệ̼n̼ trăm tỷ ở Hà Tĩnh xây xong b̼ỏ̼ h̼o̼a̼n̼g̼ hơn 10 năm, c̼h̼í̼n̼h̼ q̼u̼y̼ề̼n̼ x̼ử̼ l̼ý̼ ra sao?

Những câu chuyện k̼ì̼ ̼b̼í̼

Theo truyền thuyết trong làng thì xưa kia, gia đình nào có lễ lạt cúng đơm mà n̼g̼h̼è̼o̼ ̼k̼h̼ó̼ quá, không sắm nổi bát đũa, mâm bàn… để bày biện thì ra giếng khấn. Thế rồi chỉ lát sau, một chiếc thuyền chất đầy những vật dụng kia sẽ nổi lên cho mà mượn. Nhà đó sau khi sử dụng xong phải lau rửa cẩn thận rồi đem ra giếng trả. Nhưng có một lần nọ, người chủ nhà vì l̼ò̼n̼g̼ ̼t̼h̼a̼m̼ nên lén đ̼á̼n̼h̼ ̼t̼r̼á̼o̼ mất mấy món đồ rồi mới đem trả lại. Thế là từ đó cái thuyền không bao giờ xuất hiện nữa, gia đình kia cũng l̼ụ̼n̼ ̼b̼ạ̼i̼, phải bỏ xứ mà đi.

Một số bảo vật vua ban còn giữ được đến ngày nay (ảnh chụp lại)

Lại có chuyện cách đây chừng ba bốn mươi năm, có một giáo viên trong vùng cũng không tin vào chuyện giếng không có đáy nên dẫn học sinh ra đo giếng. Đo không được, vị giáo viên b̼ự̼c̼ ̼t̼ứ̼c̼ nên buông nhiều lời b̼á̼n̼g̼ ̼b̼ổ̼ ̼t̼h̼á̼n̼h̼ ̼t̼h̼ầ̼n. Hậu quả là mấy hôm sau, người này bỗng nhiên đổ b̼ệ̼n̼h̼ ̼t̼â̼m̼ ̼t̼h̼ầ̼n̼ không chữa được.

Chuyện kỳ lạ còn chưa hết, dân trong làng quả quyết rằng nước giếng đổi màu theo từng mùa trong năm: mùa xuân màu xanh, mùa hạ phớt hồng, mùa thu màu trắng còn mùa đông lại chuyển thành đen. Điều này quả thực khó kiểm chứng, chỉ biết rằng khi chúng tôi đến thăm vào một buổi sáng mùa xuân, nước giếng nổi bật lên một màu xanh ngọc rất ấn tượng.

Ấu Sơn ngày nay không còn là chốn r̼ừ̼n̼g̼ ̼t̼h̼i̼ê̼n̼g̼ ̼n̼ư̼ớ̼c̼ ̼đ̼ộ̼c̼. Ngôi đền Trầm Lâm cũng đã được mang danh “di sản cấp quốc gia”, được đầu tư tu sửa, bề thế hơn, to đẹp hơn nhưng vô hình trung lại làm mất đi cái “h̼ồ̼n̼”̼ ̼l̼i̼n̼h̼ ̼t̼h̼i̼ê̼n̼g̼ ̼b̼í̼ ̼ẩ̼n̼ thuở xưa. Câu chuyện về “giếng thần không đáy” tuy chẳng còn hấp dẫn đám trẻ con bằng các trò chơi công nghệ, nhưng vẫn được người dân nơi đây trân trọng giữ gìn, bởi nó chính là lịch sử và văn hóa đáng tự hào mà những người “đi mở cõi” xa xưa còn để lại.

Theo VTC News

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *